Ai đã nhìn thấy gió?
Không ta cũng chẳng mi:
Mà khi lá treo cành rung động,
Gió đương đi qua đây.
Ai đã nhìn thấy gió?
Không mi cũng chẳng ta:
Mà khi cây khấu đầu nhất loạt,
Gió đương đi ngang qua.
Ai đã nhìn thấy gió?
Không ta cũng chẳng mi:
Mà khi lá treo cành rung động,
Gió đương đi qua đây.
Ai đã nhìn thấy gió?
Không mi cũng chẳng ta:
Mà khi cây khấu đầu nhất loạt,
Gió đương đi ngang qua.
Nhìn lên thấy bầu Trời Hạ
Chính thị Thi Ca, dẫu nằm trong Sách nó chưa từng –
Thơ thật đã chạy mất –
Tôi ước chi mình là con sứa kia
Ngã bực thang không thể nào:
Trong muôn điều tôi ao ước muốn ước
Tôi ước chi mình là con sứa kia
Chẳng mảy may bận tâm gì,
Và còn chẳng phải mang niềm ao ước
'Tôi ước chi mình là con sứa kia
Ngã bực thang không thể nào.'
Trên mấy cành liễu
Và cách chi ta có thể hát ca
với bàn chân lạ lẫm trên tim mình,
giữa bao kẻ chết bị ruồng bỏ ở các quảng trường
trên mặt cỏ cứng rướm băng lạnh, trước tiếng đám cừu của bọn nhỏ
chúng rền rĩ, trước tiếng rú đen
của bà mẹ trên đường đi gặp đứa con trai
bị đóng đanh trên cột dây truyền tin?
Trên mấy cành liễu, do lòng thệ nguyện,
ta treo lên cả mấy cây đàn lia,
nhè nhẹ chúng đu đưa theo hơi gió sầu.
— Salvatore Quasimodo
Làn yên lặng muôn sao
Và bao cây cối và buổi đêm
Chẳng còn động đậy chi nữa
Ngoại trừ trong các tổ.
— Giuseppe Ungaretti
Vĩnh hằng
Từ
lúc đoá hoa này được ngắt đi đến lúc đoá kia được trao
một
hư không chẳng thể tỏ bày
— Giuseppe Ungaretti
Trước cuộc chơi
Nhắm một mắt rồi con mắt kia
Trộm nhìn mọi góc trong chính mình
Đoan rằng không có đinh hay trên trộm nào
Không có trứng chim cu nào
Rồi nhắm con mắt kia lại
Ngồi xổm rồi nhảy lên
Nhảy cao cao thật cao
Lên trên bản thân mình
Rồi ngã bằng cả sức nặng của mình
Ngã ngày qua ngày sâu thật sâu
Đến tận cùng trong rãnh nứt của mi
Ai không tan tành ra nhiều mảnh
Ai còn nguyên đó và đứng dậy còn nguyên
Thì hãy chơi
— Vasko Popa