Tuesday, August 20, 2024

Gabriela Mistral - Bài ca của tôi

Bài ca của tôi

Bài ca mà tôi đã hát
cho đám trẻ u sầu,
nó thương xót
nó hát cho tôi nghe.

Bài ca mà tôi đã ngâm nga
cho đám trẻ thương đau,
giờ lòng tôi như cắt,
nó hát cho tôi nghe.

Ánh sáng nghiệt ác đâm đôi mắt tôi
và mọi tiếng động làm tôi phiền não.
Bài ca ru bé cùng nhịp đu đưa,
nó hát cho tôi nghe.

Khi tôi ngồi đan chúng
mềm mại mềm như lông chồn,
tôi nào biết rằng hồn mọn tôi đây
tựa như đứa trẻ.

Bài ca mà tôi đã hát
cho đám trẻ u sầu,
nó thương xót
nó hát cho tôi nghe.

— Gabriela Mistral

Monday, August 19, 2024

Adonis - [Cơn mất ngủ khổ đắng]

Cơn mất ngủ khổ đắng nó tới thắp sáng mấy ngọn nến

Tôi có nên chăng đem mấy bức thư tình trả về lại nước mực?
Tôi có nên chăng xé mấy tấm ảnh này?

Tôi giờ đây đọc thân thể mình
và lấy nỗi sầu lấp đầy cây nến của đêm dài hôm nay

Tuesday, August 13, 2024

Adonis - [Tôi hình dung ái tình của tôi]

 Tôi hình dung ái tình của tôi
thở bằng những buồng phổi trong vạn vật
và nó tới chỗ tôi
như thơ
của bông hồng hay cát bụi

nói sẽ với mọi vật
và thì thầm cho vũ trụ hay tin
theo cách mà gió và mặt trời thường làm
khi chúng chia tách bầu ngực của tự nhiên
hoặc rót dòng mực của ngày
lên quyển sách của đất

Adonis - [Đoá hồng rời khỏi luống hoa]

 Đoá hồng rời khỏi luống hoa
để gặp nàng
Mặt trời trần trụi
vào mùa thu, không gì ngoài một sợi mây quanh eo nàng

Đây là cách ái tình đi tới
khu làng này nơi tôi sinh ra

Thursday, August 1, 2024

Raymond Carver - Uống bia khi đang lái xe

Uống bia khi đang lái xe

Giờ là tháng Tám và tôi không
đọc quyển sách nào sáu tháng qua
ngoại trừ cái có nhan Triệt thoái khỏi Moskva
do Caulaincourt.
Dẫu vậy, tôi mang lòng vui
khi lái xe cùng thằng em trai
và uống một vại bia Old Crow.
Chúng tôi không nghĩ gì về chỗ cần tới,
chúng tôi cứ lái thôi.
Nếu tôi nhắm mắt lại một chút
tôi ắt sẽ lạc lối, ấy vậy
tôi có thể hân hoan nằm xuống và ngủ vĩnh viễn
bên cạnh đường này.
Thằng em hích nhẹ tôi.
Sắp sửa lúc này đây, có chuyện sẽ xảy đến.

Raymond Carver - Cái lưới

Cái lưới

Chiều hôm dần buông, cơn gió xoay đổi. Thuyền
mấy chiếc vẫn ngoài vịnh
hướng vào bờ. Ông kia chỉ có một tay
ngồi trên sống đáy của con tàu
đương mục rữa, xoay xở ở tấm lưới le lói.
Y nhướng mắt lên. Kéo lấy một thứ
bằng hàm răng, và cắn dữ dội.
Tôi đi qua tịnh không một lời.
Lòng đọng lại cơn rối bời
do cảnh biến thiên nơi tiết trời,
do tâm nhiễu sự rầy rà. Tôi cứ
đi tiếp. Khi tôi quay lại để nhìn
tôi đã đứng xa một đỗi
đủ để thấy người kia kẹt trong lưới.

Wednesday, July 31, 2024

Raymond Carver - Phòng khám nghiệm tử thi

 Phòng khám nghiệm tử thi

Thuở ấy tôi còn trẻ, khoẻ bằng cả mười người.
Chuyện gì cũng xong, tôi từng nghĩ vậy. Dẫu một phần việc
tôi làm buổi đêm là dọn phòng khám nghiệm tử thi
sau khi vị chuyên viên đã xong việc. Nhưng một đôi khi
họ ngưng việc thật sớm, hoặc thật trễ muộn.
Bởi, tin tôi đi, họ để lại mấy thứ
trên cái bàn chuyên dụng của mình. Một em bé,
an tĩnh như đá tảng và tuyết lạnh. Một lần nọ,
một gã đen to có bộ tóc trắng với bộ ngực
được mở phanh ra. Thảy mọi cơ quan chính yếu của y
nằm trong cái hộp cạnh đầu y. Vòi nước
thì đang chảy, đèn trên đầu thì sáng chói.
Và lần kia có một cẳng chân, chân của đàn bà,
ở trên bàn. Một cẳng chân tái nhợt và đẹp thon.
Tôi nhận ra nó rõ rệt. Tôi đã thấy chúng trước đây.
Vậy mà, làn hơi thở như muốn đứt đoạn.

Khi tôi về nhà buổi đêm, vợ tôi nói rằng,
"Cục đường ơi, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Ta sẽ đổi trả
đời này để có được đời khác." Nhưng chuyện đâu
dễ dàng thế. Nàng cầm bàn tay tôi giữa hai tay nàng
và nắm thật chặt, còn tôi ngả lưng trên sofa
và khép đôi mắt lại. Đầu nghĩ ngợi ... chi đó.
Tôi chẳng biết chi. Nhưng tôi để cho nàng mang
tay tôi tới ngực nàng. Vào lúc đó
tôi mở mắt ra và nhìn trân lên trần nhà, hoặc là
sàn nhà. Rồi mấy ngón tay tôi lần sang cẳng chân nàng.
Vốn ấm áp và đẹp thon, sẵn sàng run lên
và nhấc sẽ lên, trước cái chạm se sẽ.
Nhưng đầu óc tôi lu lờ và lắc lư. Không gì
xảy ra hết. Mọi thứ đang xảy ra. Đời
là đá tảng, dần mài mòn và sắc cạnh hơn.