Friday, October 18, 2024

Edvard Kocbek - Đôi bàn tay

Đôi bàn tay

Tôi đã sống bấy nay giữa đôi bàn tay này
như là giữa hai tên đạo tặc,
chẳng bên nào hay
bên kia đã làm gì.
Tay trái xuẩn dại do con tim dẫn lối,
tay phải khôn lanh nhờ tài khéo đưa đường,
bên này lấy, bên kia mất,
chúng trốn tránh lẫn nhau
rồi mọi thứ thảy đều dang dở.

Hôm nay tôi chạy trốn tử thần
rồi ngã quỵ rồi đứng dậy rồi ngã quỵ
rồi bò lê giữa đám bụi gai sỏi đá
cả hai bàn tay đều lầm máu.
Tay tôi dang ra tựa hai nhánh hình thập giá
từ một giá-đỡ-nến lớn trong thánh đường,
làm chứng bằng cùng lòng nhiệt tâm.
Tin và không-tin cháy chung một ngọn lửa,
phừng bốc lên cao.

— Edvard Kocbek

Thursday, October 17, 2024

Milan Djordjević - Bánh mì

Bánh mì

Nó mang hình hài nhân hậu.
Thật an tĩnh nó nằm
trên tấm thớt kia.

Sướng vui chờ phán quyết lẹ làng,
con dao lạng ở lưng
hay từng khoanh mà xé.

Cả thế gian là ổ bánh mì.
Cắn một miếng vào
như thể nó là mình Chúa con.

Hãy cứ cắn vào,
làm vỏ bánh vỡ
rồi lặng thinh rơi ra.

Lặng thinh của khởi thuỷ,
A, lặng thinh bừng cháy
hồi chung kết thế gian.

— Milan Djordjević

Tuesday, October 15, 2024

Những màu xa băng: đọc thơ Nguyễn-thụy-Đan


Những màu xa băng
Đọc thơ Nguyễn-thụy-Đan in hoc tempore


[Poetry] is the most concentrated form of verbal expression.
([Thơ] là hình thức có độ kết tập cao nhất của sự biểu hiện ngôn từ.)
— Ezra Pound

[M]ỗi âm có một tình ý riêng, mỗi thanh có một tứ lạ gửi vào tình ý nọ,
và âm thanh chế biến vô cùng để diễn tả muôn vàn ý niệm.
— Đoàn Phú Tứ


Trời hoàng hôn ám đạm, một con chim đa đa chạy lủi vào bụi cây. Thơ chẳng phải thứ nằm ở trang giấy, thơ thật nó trượt vào áng hoàng hôn kia rồi. Tôi tưởng bà Emily D., giả như bắt gặp cảnh tượng kia, ắt sẽ nói ra như thế.

Tập thơ 'in illo tempore' của Nguyễn-thụy-Đan tiên sinh là một xuất hiện lạ, lạ từ cái nhan, cái bìa hồng màu thịt da cho đến cái chữ cái nghĩa bên trong, như thể bước ra từ các "nẻo bụi mù ký-vãng". Dầu vậy mặc lòng, đầu hết cái ấn tượng khi đọc thơ anh không phải ở lối dụng chữ thật phu, mà ở các phân mảnh rải khắp, ngắt ra bằng các chấm. Đương nghe âm văng vẳng. Những mạch ngầm xưa. Hốt nhiên phải trở lại. Nhìn đời đứt đoạn. Từng khúc. Và thấy

vui buồn tan cuộc giữa dòng buồn vui.
(di-chúc i)

Trong những rời rạc ấy

dù hiện-hữu tan rã thành dáng vẻ
của vô-biên. trong quạnh quẽ thần-kinh
vẫn chưa nguôi ám-ảnh hồi chung-kết.
(hiển-linh)

Milan Djordjević - Giấc mộng

Giấc mộng

Khi tôi đến chỗ rìa sắc lẻm của nó,
cái cạnh rìa mà tôi có thể để mình cứa phải,
như cách tôi cứa ngón cái ở tờ giấy trắng,
như cách tôi thấm máu mình lên rìa giấy,
khi tôi đứng đó, nhìn xuống, tôi thấy một cơn mộng,
còn dễ sợ hơn cơn này đây,
một cơn mộng trong đó người ta mộng về tôi
mười năm sau khi tôi chết cách bất thần và dữ dội.
Tôi biết thảy mọi giấc mộng của mình sẽ chết vào ngày
tử thần đưa tôi đến một chốn ở đó đường phố
không có tên, nhà không số không địa chỉ.
Tôi biết thảy mọi ngày của minh như mảnh vụn và bụi mịn
bên dưới cái giường xứ sở nơi tôi nằm mộng mị.
Thảy mọi ngày của tôi sẽ là một hàng các thùng đựng sữa
và các xô chứa đầy thứ chất lỏng nửa đêm
đen đặc còn hơn hắc ín tan chảy
sao cho sau rốt mọi thùng mọi xô sẽ bị đổ tràn ra
và mọi thứ đen trắng trong tôi sẽ được trộn lẫn nhau.

— Milan Djordjević

Monday, October 14, 2024

Alejandra Pizarnik - Đồng hồ

Đồng hồ

Một quý cô tí hon
ngụ ngay trong tim một loài chim nọ
ra ngoài buổi sớm mai thốt lên mỗi một âm tiết:
                                                                     KHÔNG

— Alejandra Pizarnik

Saturday, October 12, 2024

Margaret Atwood - Cơn giận

Cơn giận

Cơn giận màu đỏ
Màu của máu đổ

Toàn bộ anh là cơn giận,
Kẻ mà mi rán thương lấy

Mi mở ra cánh cửa
Và tử thần đương sẵn đứng

Tử thần đỏ, cơn giận đỏ
Giận nhắm vào mi

Bởi mi toát bừng sức sống
Và cơn sợ chẳng tiêu triệt nổi mi

Anh muốn gì? mi cất tiếng
Đỏ chính là lời đáp.

— Margaret Atwood

Wednesday, October 2, 2024

Emily Dickinson - [Có một Ánh sáng Xuân]

Có một Ánh sáng Xuân
Biến mất dạng trong Năm
Tuyệt không lúc nào khác —
Chờ tháng Ba ghé thăm

Sắc màu làm bừng sáng
Cả Cánh đồng Quạnh hiu
Khoa học đành bất lực
Trước Tính năng Con Người.

Sáng chùng chình trên cỏ,
Phơi bày Cây tít tắp
Trên Dốc xa không tưởng
Sáng như nói cùng ta.

Khi Chân trời dời bước
Hay Ngọ đã khuất ngàn
Không âm vang Tín hiệu
Sáng chuyển, ta vẫn đây—

Âm sắc của mất mát
Gặm nhấm Hạnh phúc ta
Như Phàm sự bất chợt
Xâm phạm Bí Tích thiêng.

— Emily Dickinson

    Bản Việt dịch của Hồ Thị Ngọc Trang