Friday, March 7, 2025

Adam Zagajewski - Trong thư viện


Adam Zagajewski

Trong thư viện


Tôi đang ở trong một thư viện lớn. Tôi nhướng mắt lên khỏi một tập thư từ của Keats và quan sát những người kế cận, những độc giả khác. Họ chủ yếu là sinh viên, thuộc cả hai giới tính. (Vì tôi đã bốn mươi tuổi, nên đối với tôi họ trông như đám trẻ con; và tới phiên tôi thì tôi trong mắt họ là một ông già, một công dân lớn tuổi.)

Các cô đôi lúc lại mở hộp phấn sáp bỏ túi ra và nhìn mặt mũi mình trong gương, như thể xem coi liệu rằng sự tiếp xúc với văn hoá có làm nước da của họ tàn tạ đi không. Thư viện nằm ở Paris; nhiều người mang theo chai nhựa đựng đầy nước khoáng – Evian, hay Volvic, hay Vichy – nhãn sau cuối có những mối liên hệ lịch sử đối với dân ngoại quốc.

Các bạn sinh viên khom người trên mấy quyển sách và sao chép các trích dẫn dài, bất tận từ sách. Bên dưới cái ngòi bút bi, các tờ giấy trong mấy quyển vở lớn bắt đầu quăn lại một chút, như thể bị lửa táp phải. Quả tình là chúng ta sống trong kỉ nguyên máy tính, nhưng những sinh viên này vẫn dời chuyển các trích dẫn dài sang các trang giấy trong quyển vở, cứ như thể họ đương sống ở thời Trung-đại.

Thursday, March 6, 2025

Adam Zagajewski - Kẻ phiêu bạc

Kẻ phiêu bạc

Tôi tiến vào phòng chờ trong một nhà ga.
Không một làn hơi.
             Tôi mang một quyển sách trong túi,
mấy vần thơ của ai đó, các vết của linh hứng.
Ở cổng vào, trên mấy băng ghế, hai kẻ lang thang và một kẻ say
(hoặc hai kẻ say và một kẻ lang thang).
Cuối phòng đàng kia, một cặp vợ chồng già, thanh lịch rất mực, ngồi
nhìn chăm chú đâu đó trên đầu, hướng đến Ý và bầu trời.
Chúng ta luôn chịu chia cắt. Nhân loại, các dân tộc,
các phòng chờ.
      Tôi dừng lại một lát,
lòng do dự nỗi khổ đau nào tôi nên
tham gia.
        Sau rốt, tôi chọn chỗ ngồi ở khoảng giữa
rồi bắt đầu đọc sách. Tôi một mình nhưng chẳng cô đơn.
Một kẻ phiêu bạc không phiêu bạc.
           Sự mặc khải
bập bùng rồi tan biến. Những ngọn núi hơi thở, những thung lũng
hẹp. Chia cắt vẫn tiếp diễn.

— Adam Zagajewski

Wednesday, March 5, 2025

Tomaž Šalamun - Dân ca

Dân ca

Thi nhân thực thụ tuyền là thứ quái vật.
Y huỷ hoại giọng nói và cả người đời.
Tiếng y hát cất dựng nên kĩ nghệ thứ sẽ huỷ hoại
trái đất để sâu bọ không ăn mất ta.
Kẻ nghiện rượu bán áo choàng.
Kẻ vô lại bán đi mẹ mình.
Duy mỗi thi nhân bán đi linh hồn
hòng tách nó khỏi thân thể y hằng mến yêu.

— Tomaž Šalamun

Monday, March 3, 2025

Ryszard Krynicki - Mạnh hơn nỗi sợ

Mạnh hơn nỗi sợ


        Thơ là gì mà chẳng cứu lấy dân tộc hay người đời?
        – Czesław Miłosz


Thơ là thứ gì, nó cứu được điều chi?
Chỉ là những cái tên, những bóng hình
của người và sự vật?

Nó có thể là gì nữa, ngoại trừ một tiếng nói bồn chồn
như nhịp tim người,
mạnh hơn nỗi sợ về sự nghèo và sự chết,
một tiếng nói

của lương tâm mà dân tộc hay người đời,
chiến tranh tàn khốc, các cuộc đồ sát,
chẳng thể giết đi

hay khuất phục?

— Ryszard Krynicki

     Đoàn Duy chuyển ngữ từ bản Anh văn của Clare Cavanagh



















Nguồn:
Ryszard Krynicki; Stronger Than Fear; Magnetic Point: Selected Poems 1968–2014 (bản dịch Anh văn của Clare Cavanagh); New Directions, 2017.


Ryszard Krynicki - Yên lặng

Yên lặng


Yên lặng, suỵt, con mọt gỗ:
tay kiểm duyệt đương viết

về ngôn luận tự do

— Ryszard Krynicki

Ryszard Krynicki - Như một cơn mộng

Như một cơn mộng


Quả tình, đời mi như một cơn mộng,
một hành trình hoả xa, một cú tản bộ dọc một đại lộ sần sẹo:

nó đi tiếp không ai nhận thấy, thay đổi cách mập mờ:
nó càng thêm dài và dài ra và, chạy dọc
mấy con đường chỉ nó mới rõ,

nó một mực chuyển vận bạn
đến chỗ lạc lõng của buổi chiều

hay của thế hệ

— Ryszard Krynicki

Ryszard Krynicki - [những bình minh, những rạng đông, những mật hiệu]

những bình minh, những rạng đông, những mật hiệu,
một lữ trình tựa như đọc một quyển ngoại văn
về những chốn quen,
giật mình từ cơn ngủ tỉnh thức trên trang sách đời không đánh số,
lữ trình này tôi đọc trở lui bằng một thứ tiếng lạ

— Ryszard Krynicki