Người ăn mày
Y là kẻ tôi thù, và chẳng là bạn của ai.
Mới hôm qua thôi tôi hay tin y chết, mà không chút xao lòng.
Và đêm rồi, tôi thấy y trong cơn mơ
Đi vẩn vơ băng ngang bãi truông hoang vu cằn cỗi
Chỉ mỗi mình mình, và cái bát của y kêu rôn rổn,
Y đến chỗ tôi và nói, cái bát cứ rôn rổn kêu:—
"Một kẻ trơ vơ không nhà cửa, đã chết và mang thân khốn nạn
Giờ đây chẳng thể làm gì hại cho ai,
Y tìm ông đó, bởi món nợ cũ kia cần trả —
Hãy thả một ý nghĩ lành, thưa ông, vào bát đây, rồi tôi nguyện cầu."
— Carl Spitteler