Nỗi sợ
Nỗi sợ truyền từ người sang người,
Không hay biết chi,
Như chiếc lá truyền đi cơn rùng mình
Sang một chiếc khác.
Bỗng chốc toàn bộ cây nhất loạt rung rung,
Mà nào có thấy một làn gió động.
— Charles Simic
Nỗi sợ
Nỗi sợ truyền từ người sang người,
Không hay biết chi,
Như chiếc lá truyền đi cơn rùng mình
Sang một chiếc khác.
Bỗng chốc toàn bộ cây nhất loạt rung rung,
Mà nào có thấy một làn gió động.
— Charles Simic
Trên con đường này
Mẹ tôi bế bồng tôi trên đôi tay bà
Ra khỏi toà nhà đương cháy nọ
Và đặt tôi xuống trên vệ đường đây
Như búp-bê quấn trong mớ giẻ rách,
Nơi tôi đứng lúc này sau nhiều năm
Nói chuyện với con chó không nhà,
Giấu nửa mình sau một ô-tô đỗ lại,
Đôi mắt ấp chứa hi vọng
Khi nó nhích tới lòng sẵn sàng đón điều gớm ghê.
— Charles Simic
Tháng Mười một
Những thập giá mà thảy các ông các bà
Phải gánh mang suốt đời
Thậm chí còn hiển hiện
Vào buổi đêm tối mưa rơi này.
— Charles Simic
Thành phố của tôi
Với những phố ánh
đèn mờ
Tuồng như cuốn phim trắng đen,
Như cuốn truyện huyền hoặc phế phẩm,
Và bao người bần khốn
Run rẩy ở những lối vào ra.
— Charles Simic
Bài học thiên văn
Tiếng cười lặng thinh đó
Của tinh tú
Ở bầu trời đêm
Nói ra hết
Cái ta cần biết.
— Charles Simic
Những sáng mùa đông
Đàng kia từng có dãy rạp chiếu bóng một thời
Nằm ở lô những cao ốc vừa xây,
Nơi kẻ không nhà vào tìm hơi ấm,
Các bà vợ bẵng quên chồng mình,
Mấy thằng bé bỏ trường không tới lớp,
Xem cao-bồi và quỷ hút máu,
Mấy cô múa hát và đám cướp nhà băng
Tất bật làm chuyện cần làm thường nhật,
Để rồi tê cứng trên màn hình
Mắt trân dạ rối nhìn vào khoảng xa
Nào xe chữa lửa nào xe cảnh sát
Phát còi hụ vang vang cả con đường,
Một hồi sau tiếng mưa tuyết nghe rơi,
Quật vào bao con người vội vàng đi công sở
Và để lại vệt dài ướt đẫm các vết chân.
— Charles Simic
Tôi trông theo cơn gió
Lần giở trang này đến trang kia
Một quyển bách khoa toàn thư dày dịch
Vứt cùng mớ rác đây,
Ra chiều hối hả đặng tìm câu trả lời.
— Charles Simic
Mộng mị hay tỉnh thức?
Người đàn ông nọ rượt theo tôi trên con phố
Chào mời tôi mua một chiếc đồng hồ đeo tay.
Y giống kẻ truyền giảng ngày quá vãng,
Nhợt nhạt như ma và vận đồ đen.
Đồng hồ treo nơi nhà ga tàu hoả
Đã dừng kim lúc mười một giờ thiếu năm.
Còn cái ở ngân hàng tiết kiệm nọ
Thề rằng lúc ấy sắp ba giờ rồi
Khi y gạ gẫm tôi bằng cái đồng hồ đây
Không thấy kim cũng chẳng thấy số nào
Y muốn tôi ngẫm nghĩ và nhìn nó mê say
Rồi tôi hả họng khi nghe y ra giá.
— Charles Simic
Gần như vô hình
Ruồi yếu nhợt, đi từng bước, chậm nhọc nhằn
Trên bờ tường-chắn-mái hẹp và cao,
Băng ngang một dãy bao song cửa lớn
Hướng nhìn ra phía đường chân trời răng cưa
Rồi mặt trời lặn xa xa đàng đó
Dửng dưng trước cảnh khốn mi đương,
Xoay sang đâu cầu trợ khi cơn gió
Ào xộc tới từ con sông Hudson
Hăm hở quét qua làm mi ngã nhào
Khiến mi phải bò chẳng thể bay
Trên mặt đường mờ tỏ đàng dưới kia
Cùng bao kẻ sa cơ lâm vào vận rủi.
— Charles Simic
Kẻ quyến dụ
Kẻ nọ vuốt ve chân một chiếc ghế
Đến khi ghế nó động đậy
Và dùng chân mình làm dấu tình ái trao lại cho y
Kẻ khác hôn lên lỗ khoá kia
Hôn nó ôi nụ hôn thật ngọt
Đến khi lỗ khoá hôn đáp lại y
Kẻ thứ ba đứng một bên
Đăm đăm nhìn hai kẻ đó
Đầu y lắc qua rồi lắc lại
Đến khi nó rơi ra
— Vasko Popa
Gió đã lặng ngừng
Thuyền nhỏ ta ơi,
Bảo trọng.
Đàng kia đó
Nào có thấy đất liền.
— Charles Simic
Trước cuộc chơi
Nhắm một mắt rồi con mắt kia
Trộm nhìn mọi góc trong chính mình
Đoan rằng không có đinh hay trên trộm nào
Không có trứng chim cu nào
Rồi nhắm con mắt kia lại
Ngồi xổm rồi nhảy lên
Nhảy cao cao thật cao
Lên trên bản thân mình
Rồi ngã bằng cả sức nặng của mình
Ngã ngày qua ngày sâu thật sâu
Đến tận cùng trong rãnh nứt của mi
Ai không tan tành ra nhiều mảnh
Ai còn nguyên đó và đứng dậy còn nguyên
Thì hãy chơi
— Vasko Popa
Khi tôi thấy một con gián,
Tôi không phát nộ như bạn
Tôi dừng như gặp một lời chào hữu nghị
Vừa đi qua bọn tôi.
*
Con gián này tôi thấy thật quen thuộc.
Bọn tôi đã gặp nhau đó đây,
Trong căn bếp lúc trời nửa khuya
Và trên gối tôi lúc này.
*
Tôi thấy được nó có một đôi
Sợi tóc đen của tôi
Lòi ra khỏi đầu nó,
Và ai biết còn chi nữa?
*
Nó mang tấm hộ chiếu giả—
Đừng hỏi sao tôi biết vậy.
Hộ chiếu giả, phải đó,
Có ảnh tôi thuở bé con.
Cuộc cờ chiều hôm
Hậu Đen được giơ cao
Trong tay cha, một bàn tay giận căm.