Showing posts with label Novica Tadić. Show all posts
Showing posts with label Novica Tadić. Show all posts

Monday, July 28, 2025

Novica Tadić - Những dao, giấc mộng

Những dao, giấc mộng 

Tôi mơ thấy trên một bề mặt phẳng
Tôi đã bày ra sao những con dao
            đủ hình đủ cỡ.
Ở đó đã sẵn có nhiều dao đến mức
            tôi không thể đếm nổi,
cũng chẳng thấy hết đặng. Ai đó đã toi đời
            bởi một trong những con dao ấy.

— Novica Tadić

Saturday, June 7, 2025

Novica Tadić - Sách, mộng

Sách, mộng

Trên chiếc ghế thấp, quyển sách
         tự mình dở ra.
Một luồng hơi thốc tới

         Là Chúa thở mà ra.

— Novica Tadić

Sunday, June 1, 2025

Novica Tadić - Đằng trước một siêu thị

Đằng trước một siêu thị

Đằng trước một siêu thị
tôi tìm thấy một hộp giấy bồi rỗng không
và ngồi vào trong đó

Cô nhơn ngãi già rồ
sẽ đi lối đây và mua tôi

Tôi sẽ lại là của nàng, của nàng vĩnh viễn
Nàng sẽ mang tôi trên tay tiến vào buổi đêm này

— Novica Tadić

Novica Tadić - Từ một thứ cũ kĩ

Từ một thứ cũ kĩ

Từ một thứ cũ kĩ
(một phần toà nhà nát đổ trông gớm ghê)
người ta nom ra ngoài

Họ vỗ vỗ đầu,
nói thoắng, lưỡi thì thè ra

Miệng thì xéo xó
ở đủ mọi phía

Nháy mắt, phát ra
mấy tiếng rên

Và tai họ nhúc nhích
như lá thường xuân khô

— Novica Tadić

Novica Tadić - Một thứ chín muồi

Một thứ chín muồi

Một thứ chín muồi

Không phải tổ ấm của sâu
cũng không phải thứ quả ta ăn được

nó mọc
trên một nhành cây
mà tôi không nhận ra

trong một khu vườn
ở ngoại vi thị trấn

bên dưới mấy
ô cửa sổ tối đen

— Novica Tadić

Thursday, March 13, 2025

Novica Tadić - [Một con chim bắt đầu hót]

Một con chim bắt đầu hót
vào một ngày sáng trong
bên trên giá treo cổ

Một nhành cây lay động
trong một cánh rừng nhỏ
bên đóm lửa ỉm im

Một dòng suối róc rách
bên trên thân xác
của những người gục ngã

Gió thổi cuốn tàn tro
rồi rắc rải
lên đám tro tàn khác

— Novica Tadić

Tuesday, March 11, 2025

Novica Tadić - [Các thứ tăm tối]

Các thứ tăm tối mở mắt tôi,
nâng bàn tay, thắt chặt các ngón.

Chúng vừa gần vừa xa xuôi,
ở chốn an toàn khuất lánh
bên kia dãy chín đồi.

Chúng lấy đêm làm vương quốc,
và ánh sáng ngày, vừa tỏ rạng,
làm nên tấm áo choàng.

Không lực nào tiêu trừ được chúng,
gỡ gút được chúng, cắt nghĩa được chúng.

Chúng ở yên vị chỗ mình,
trong ngực ta,
khuấy rộn trong tim ta.

— Novica Tadić