António Lobo Antunes
Lí thuyết và thực hành của những ngày Chủ nhật
Tại sao những ngày Chủ nhật dài đến thế vậy Filomeno? Chín giờ anh không cần phải tới
sở làm, em không cần phải tới nhà trẻ lúc tám rưỡi, nên chúng ta dậy trễ, ăn sáng ở quán cà-phê ấy, mua báo, thuê hai cuốn phim ở tiệm
băng video.
(phim hình sự cho anh và phim
lãng mạn cho em)
không ai ra lệnh ta, không ai
đòi ta điều gì, không ai
phiền ta,
vậy tại sao những ngày Chủ nhật dài đến thế vậy Filomeno, tại sao luôn vào cùng
giờ đó trên đồng hồ, tại sao có chuyện anh thấy muốn thứ gì đó mà anh không biết là gì, thay vì ở đây cùng em? Và anh yêu em, thật vậy, lẽ
ra anh nên cảm thấy lòng dễ chịu, nhưng lại không, đó chẳng phải nỗi sầu lo, chẳng
phải cơn uất muộn, chỉ là một cảm giác mô hồ, một cơn khó chịu, một nỗi bất an
mà anh không hiểu và tuy vậy anh không thể hình dung anh chỉ một mình, anh không
thể hình dung anh thiếu em, anh yêu gương mặt em, thân thể em, anh cưới em vì tình
yêu, tại sao những ngày Chủ nhật dài đến thế vậy Filomena?
chuyện không liên quan đến khu phố này, anh thích khu phố này, chuyện không liên quan đến căn hộ này, ba phòng là đủ lắm rồi, và ta còn có cả ban-công, quang cảnh, Queluz, con sông, mấy con thuyền, nếu ta muốn ta có thể đến Sintra hay Cascais, đi rạp phim ở Amoreiras, ta có thể đi ngắm đồ ở các cửa hàng, ta có thể đi Cacém chơi bài với anh trai em cùng cô vợ anh ấy, anh trai em nằm ườn trên sofa, râu chưa cạo, tay chống cằm, trông buồn chán hết sức, hay đổi kênh truyền hình và ăn bỏng ngô trong túi giấy bồi và vợ anh ấy trong bếp cứ xuỵt đuổi bọn trẻ con ra ngoài và đang ủi đồ. Em có nghĩ là họ thấy Chủ nhật nó dài không Filomena? Em chui vào bếp để nói chuyện, anh ăn bỏng ngô và lật lướt qua các bức ảnh chụp chuyến đi du thuyền của họ đến Tangier vào tháng Tám
(có nhiều người tươi cười ở bữa ăn
tối với li rượu giơ cao, một điệu vũ trên thuyền, anh trai em đội một cái mũ buồn
cười, tay trong tay với một ông A-rập râu rậm)
anh trai em nói với anh, tay chỉ
vào mấy bức ảnh và chuyển sang kênh thể thao
— Lúc này tôi cáu như con gấu,
Alfredo à
em từ trong bếp
— Vô đây chút đi anh yêu
để chỉ anh thấy cái lò vi ba mới,
cho anh thấy cái máy dùng để xay gì đó mà anh không rõ
— Tháng Mười một có thưởng Giáng sinh thì ta có thể mua một cái như
vầy đó anh yêu
anh trai em ở phòng kia, mồm đầy bỏng ngô
— Chiếu quần vợt rồi đó Alfredo
căn hộ của họ bằng nửa căn chúng
ta, một căn hộ tầng hầm, đối diện tiệm bán gà nướng, những miếng gà xiên đi vào
qua cửa sổ phòng khách, xốt chảy nhỏ giọt, những miếng gà trông tựa như mấy bà
trần truồng béo ú đầu gối co lên tận ngực, và anh nghĩ Chủ nhật thật là dài
Filomena à, chờ đến bốn giờ chiều là một quãng dài thiên thu, một cuộc đoạ đày,
và cho là anh yêu em, anh không hiểu tại sao anh lại không thấy vui gì, anh không
thấy vui gì, thật vậy, đó quả là một sự lạ, một nỗi bí bách, một cơn khổ não dằng
dai, anh không hiểu nổi anh muốn gì nhưng anh hiểu là anh không muốn cái này, cái
đường hầm giờ phút giây này, cái ghế bành này vốn rất tuyệt trong tuần mà lại
quá ư bức tức vào Chủ nhật đến mức anh không thể nào ngồi, không thể nào yên vị.
Và lúc bảy giờ chúng ta đến nhà bố mẹ em ở Massamá, mẹ em trông buồn chán hết sức,
hay đổi kênh truyền hình và ăn bỏng ngô, con chó gần như mù ấy cứ sủa sủa dưới cổ
chân anh, bố em run run trong cơn hưng phấn khi ông tựa vào cây gậy có vai trò
là cột sống của ông kể từ lúc ông bị đột quỵ, bố em đeo tạp-dề, miệng cười toe
— Bố là người làm món xúp đó, bố là người làm món xúp đó.
Lúc mười giờ tối, đi từ Massamá về lại Queluz chỉ trong chốc lát.
Luôn có chỗ đậu xe ở góc đường vừa đi qua cửa hàng thịt, hàng cây đẹp trở lại
khi giờ đây thứ Hai sắp tới, các kim đồng hồ khởi sự nhịp xoay, cái ý quay lại
sở làm vốn sẽ làm anh trầm uất từ thứ Ba trở đi, giờ lại làm anh hưng phấn, căn
phòng khách thình lình trở nên tuyệt diệu, mấy bình hoa, mấy cây tre, bức tranh
một người đàn bà da đen cõng đứa con trên lưng, anh lại muốn nắm tay em, muốn hôn
em, anh có thể làm em ngạc nhiên bằng cách mua cái máy xay kia, hoặc gì cũng được,
làm quà sinh nhật cho em. Khi anh đứng đánh răng, mặc bộ đồ ngủ, với đôi chân trần
co rúm trên nền gạch men lạnh, anh nghe tiếng em trên giường
— Alfredo
và anh quên đi các ngày Chủ nhật, quên chuyện Chủ nhật dài ra sao,
quên sự khó chịu, sự bất an, sự phiền muộn, anh vào giường cạnh em thật là
nhanh mà bàn chải hãy còn trong mồm, Julio Iglesias đang cất tiếng hát dịu êm từ
cái đồng hồ radio báo thức, anh nhận ra một cách mãnh liệt rằng anh yêu em, anh nhận ra rằng anh sẽ luôn yêu em và ta có
thể sống sót vượt qua mấy túi bỏng ngô ở Cacém, vượt qua món xúp ở Massamá và vượt
qua mấy cái đồng hồ bất động, rằng chúng ta sẽ sống sót vượt qua mấy cửa hàng ở
Amoreiras cùng mấy chuyến đi du thuyền đến Tangier. Sau rốt, chỉ có một Chủ nhật
mỗi tuần, phải không, đó là điều chúng ta phải nhớ cho Filomena à, chỉ có một
Chủ nhật mỗi tuần, một ngày Chủ nhật hư vô khốn khổ mỗi tuần. Anh thích cái áo
ngủ ren của em, anh thích mùi trên cổ em, anh thích đôi chân em khi quấn lấy đôi
chân anh. Cái lò vi ba của chị dâu em thực sự không mắt đến thế
— Cái đó giá hời lắm em yêu
một ngày Chủ nhật không ý vị mỗi
tuần và trọn sáu ngày bao la để mà nghe lòng vui
Đoàn
Duy chuyển ngữ từ bản Anh văn của Margaret Jull Costa,
có tham khảo nguyên bản Bồ-đào ngữ
Nguồn:
António Lobo Antunes; Theory
and Practice of Sundays. The Fat Man and Infinity & Other Writings
(bản dịch Anh văn của Margaret Jull Costa); W. W. Norton & Company, 2009.

No comments:
Post a Comment