Showing posts with label Edvard Kocbek. Show all posts
Showing posts with label Edvard Kocbek. Show all posts

Tuesday, December 3, 2024

Edvard Kocbek - Hình thù trên vỏ cây

Hình thù trên vỏ cây

Và vào ngày thứ ba tôi thu mình trong tịch lặng,
dưới trời xám vướng lại trong mảng sáng nhặt thưa,
và lạc mất mình trong nỗi đau không đáy
như kẻ nô lệ mê mải một vọng cầu xa xuôi,
trong một khắc ập đến tôi khoảng xanh um tráng lệ,
tháo bỏ đi tấm màn che mắt che tai,
tôi làm ván cược mới trong ánh dương tinh nghịch,
trở nên kẻ khổng lồ trong cảnh đời tháng Sáu.

Và tôi lại bước vào một vũ trụ mới
tựa quỷ lùn trung trinh trong cõi chân lí hư huyễn,
thoáng cái thấy mình được bao bọc giữa đất trời
hoang dã, vội mơ mòng và mang hi vọng rồ điên.
Và nhìn đi, những ý nghĩ dịu ngọt lẻn tìm đến tôi
và tôi khắc con tim ở trên vỏ thân cây nọ.
Mười năm trôi làm nó nhăn lại thành một quắc nhìn ghê sợ,
một đài kỉ niệm quái dạng cho con người tôi đây.

— Edvard Kocbek

Edvard Kocbek - Nghi thức đêm

Nghi thức đêm

Ngôi nhà nghiêng bên dưới vòm cây,
ngọn gió quỳ ngay trước cửa,
nỗi sợ nó cụp đuôi,
các vì sao tự xếp thành hàng lối,
các thiên sứ bày ra buổi đêm
để thờ phượng.

Đất là bình hương,
bóng đêm là than hồng,
và con người là hương trầm.
Tôi sa vào lửa than,
giữa đám cháy tàn dịu ngọt,
tôi trở thành hương thơm.

— Edvard Kocbek

Wednesday, October 23, 2024

Edvard Kocbek - Gấp hai lần

Gấp hai lần

Như thể thình lình bước
từ tiếng động đi vào lặng thinh,
trước mặt tôi trải ra
miền bình nguyên bát ngát, mang hơi thở hiền hoà,
một quý bà sắc nước hương trời,
đất thuần hoá tận thời thượng cổ,
nào lò sưởi, vườn tược, nào mả mộ.

Tôi nhắm mắt
ở điểm giao hai thế giới,
cõi mơ và cõi thực,
cõi vui và cõi sầu;
rồi cất lời thì thầm:
Ới Antigone,
khi đi săn trở về
ta sẽ quỳ trước nàng
cam lòng phụng sự!

Mấy tiếng nói đứt đoạn đáp lời tôi
từ miền bình nguyên ấy:
hai lần vang tiếng đập quần áo giặt bên sông,
hai lần vang tiếng rền vó ngựa phi,
hai lần vang tiếng sủa bầy chó,
hai lần vang tiếng khóc đám trẻ con,
hai lần vang tiếng chuông đồng vọng.
Tôi nghe lòng chấn động:
đời này đứt đoạn,
thế giới tách lìa
thành đôi
và chẳng thể ráp với nhau trở lại.
Thế giới đã có quả chín muồi,
giờ khắc tối đen đã đến.
Thình lình gió nổi,
làm tôi tóc rối,
rồi vút vào chốn thẳm.
Tôi buộc lòng níu chặt
thân cây gân guốc kia.

— Edvard Kocbek

Friday, October 18, 2024

Edvard Kocbek - Đôi bàn tay

Đôi bàn tay

Tôi đã sống bấy nay giữa đôi bàn tay này
như là giữa hai tên đạo tặc,
chẳng bên nào hay
bên kia đã làm gì.
Tay trái xuẩn dại do con tim dẫn lối,
tay phải khôn lanh nhờ tài khéo đưa đường,
bên này lấy, bên kia mất,
chúng trốn tránh lẫn nhau
rồi mọi thứ thảy đều dang dở.

Hôm nay tôi chạy trốn tử thần
rồi ngã quỵ rồi đứng dậy rồi ngã quỵ
rồi bò lê giữa đám bụi gai sỏi đá
cả hai bàn tay đều lầm máu.
Tay tôi dang ra tựa hai nhánh hình thập giá
từ một giá-đỡ-nến lớn trong thánh đường,
làm chứng bằng cùng lòng nhiệt tâm.
Tin và không-tin cháy chung một ngọn lửa,
phừng bốc lên cao.

— Edvard Kocbek