Showing posts with label Polish poetry. Show all posts
Showing posts with label Polish poetry. Show all posts

Monday, December 29, 2025

Czesław Miłosz - Phải nên, không nên

Phải nên, không nên

Người ta không nên yêu lấy mặt trăng.
Cây rìu trên tay y chớ nên mất đi sức nặng.
Vườn cây nên dậy mùi táo thối
Và nên để tầm ma mọc lên ít nhiều.
Người ta khi nói không nên dùng lời theo lòng mê thích,
Cũng chớ tách chẻ hạt ra hầu thấy được thứ bên trong.
Không nên làm rơi vụn bánh mì, cũng chớ nên nhổ vào lửa
(Ít ra tôi được dạy như thế hồi ở Lithuania).
Khi bước lên những bậc thang cẩm thạch,
Kẻ lậu hèn ấy, hãy lấy giày cố khoét cho chúng mẻ ra
Như nhắc rằng những bậc thang đâu thể còn đó hoài hoài.

— Czesław Miłosz

Tuesday, May 20, 2025

Ryszard Krynicki - Xứ sở này

Xứ sở này

Ở xứ sở này? Phải, tôi đã ở xứ sở này.
Lưu vong đến ở nhiều dạng hình

và nơi chốn.

— Ryszard Krynicki

Wednesday, April 2, 2025

Adam Zagajewski - Đêm, biển

Đêm, biển

Buổi đêm biển tăm tối, u thảm,
và nói lời thầm thì khốc khô
Nên ta nhận ra nó
có nỗi kín thẹn lòng: sáng soi
nhờ ánh phản chiếu
buổi đêm, nó bần hèn như ta vậy,
tối đen, bị ruồng bỏ;
nó nhẫn nhịn đợi chờ vầng dương quay lại

— Adam Zagajewski

Saturday, March 22, 2025

Zbigniew Herbert - Tôi hứa một lời

Tôi hứa một lời

Ngày ấy tôi còn trẻ
và lẽ thường khuyên tôi rằng
đừng đưa ra lời hứa

Tôi đánh bạo mà nói được
tôi sẽ nghĩ ngợi chút ít
chuyện có gấp chi đâu
đây nào phải lịch tàu chạy

Tôi sẽ hứa một lời
sau kì thi tốt nghiệp
sau thời hạn quân dịch
sau khi dựng được mái nhà

nhưng thời gian bùng nổ
chẳng còn thời trước
chẳng còn thời sau
trong hiện tại loá mắt
mi đành phải lựa chọn thôi
nên tôi hứa một lời

một lời –
một thòng lọng quanh cổ
một lời sau cuối

vào mấy lúc hiếm hoi
khi mọi thứ nhẹ bổng
và trở nên sáng rõ
tôi tự nhủ lòng
"lời thế ấy
tôi muốn làm sao
rút lại lời mình từng thốt"

lúc ấy thiệt vắn vủn
trục thế giới rít kêu
bao người đi qua
bao cảnh trí
bao vòng thời gian nhuốm màu
mà lời tôi trao hứa
kẹt đó nơi cổ họng

— Zbigniew Herbert

Tuesday, May 23, 2023

Julia Hartwig - Thế thôi sao? | Is That All?

Bài thơ có đáng là gì nếu nó không bày nên một phép mầu?
Một bà mẹ được tái sinh và một lần nữa xoa xoa đầu ta.
Ta lãng quên cái chết của riêng mình, và đôi chân ta không thương đau bao giờ.
Không ai nói quá nhiều. Thôi hết nói chuyện đạo lí, cũng thôi luôn cả chuyện phô bày này kia. Mọi người ai nấy sống theo thước đo của mình. Ăn vận và lau chùi đâu có ngốn thời gian.
Con trẻ nào phải bản biếm hoạ của mẹ cha, và mẹ cha, luôn tuổi xuân, một hôm rời nhà bách bộ trước khi trời ngả bóng tà dương.
Vậy ra phép mầu mà ta kì vọng có thế thôi sao?

Đoàn Duy chuyển ngữ từ bản Anh văn