Hạn định
Chúa trời thì đẹp hơn tôi đây.
Và Người chẳng còn trẻ.
Đó quả tình là niềm an uỷ.
— Adélia Prado
Hạn định
Chúa trời thì đẹp hơn tôi đây.
Và Người chẳng còn trẻ.
Đó quả tình là niềm an uỷ.
— Adélia Prado
Cơn sầu quyến rủ nó nháy mắt với tôi
Tôi đang kiếm thứ sầu nhất đời, thứ một khi tìm ra
sẽ chẳng bao giờ lạc mất, bởi nó sẽ theo tôi
trung thành hơn một con chó, bóng ma
của một con chó, cơn sầu không lời tả xiết.
Tôi có ba lựa chọn: đầu hết một người đàn ông,
hãy còn sống, gọi tôi đến bên giường
và cất giọng dịu êm mà rằng: 'Cầu nguyện cho anh được ngủ, nhé em?'
Hoặc, tôi mộng thấy mình đánh một thằng nhỏ. Tôi đánh và cứ đánh nó
đến khi rã cánh tay và nó thân bầm tím. Tôi đánh nó thêm nữa
rồi nó cười thành tiếng, không oán hờn, nó cười với tôi kẻ đánh nó.
Ở lựa chọn sau cuối (và tôi tự tạo ra nỗi ghê rợn này),
một nữ nhân ngư rít lên, gọi một người đàn ông đã chết
và rít xuyên đêm đến khi hừng sáng và y chẳng quay về
và ả cứ kêu đòi và giọng ả là của con người.
Nếu thế còn chưa đủ, thử xem cảnh này:
tôi nhắc thằng con lên, tay nắm chỗ nhạy cảm
và nó hôn lên má tôi.
— Adélia Prado
Những cái chết liên tiếp
Khi chị tôi chết, tôi khóc thật nhiều
và nhanh nguôi ngoai. Tôi có váy mới
và bụi cây ngoài sân nơi tôi tồn tại.
Khi mẹ tôi chết, tôi nguôi ngoai lâu hơn.
Tôi phát hiện lòng mình rối bời:
bộ ngực tôi mang hình hai ngọn đồi nhỏ
và cả người tôi loã lồ,
tôi chéo hai tay ở ngực mỗi khi khóc.
Khi cha tôi chết, tôi chẳng thể nguôi ngoai trở lại.
Tôi lùng tìm mấy tấm ảnh cũ, ghé mấy người quen,
mấy người bà con, họ làm tôi nhớ đến cảnh ông nói chuyện,
cái cách ông bĩu môi ra và tỏ vẻ đoan chắc.
Tôi bắt chước theo tư thế ông
trong giấc ngủ sau cuối và lặp lại những lời
ông nói khi tôi chạm vào chân ông:
'Kệ đi, rồi sẽ ổn mà.'
Ai sẽ vỗ về tôi nguôi ngoai đây?
Bộ ngực tôi đã trọn vẹn
và bụi cây nơi tôi tồn tại
chính là bụi cây kí ức bập bùng lửa chân phương.
— Adélia Prado