Từ một tháng Tư
Hương rừng lại ngát giữa trời.
Chiền chiện tung cánh tót vời vút bay cao
nâng cả vùng trời trịch nặng trên vai ta;
xuyên qua mấy nhành trơ trụi, ta bỗng thấy một ngày trống vắng -
sau hàng bao chiều mưa dài đằng dài đẵng
giờ khắc tươi mới hiện ra
thấm đẫm ánh dương óng vàng,
ở trước đó, xa xa nhà nọ mấy căn
bao cửa sổ xót đau
bung chạy hốt hãi cánh đập liên hồi.
Rồi trời tĩnh lặng. Mưa rồi cũng êm tiếng rơi
trên ánh lập loè dần tối mịt nơi sỏi đá.
Tiếng động này kia thảy trôi đi hết
Lọt vào khóm chồi non đương ửng đôi ánh nhạt.