Cơn mất ngủ khổ đắng nó tới thắp sáng mấy ngọn nến
Tôi có nên chăng đem mấy bức thư tình trả về lại nước mực?
Tôi có nên chăng xé mấy tấm ảnh này?
Tôi giờ đây đọc thân thể mình
và lấy nỗi sầu lấp đầy cây nến của đêm dài hôm nay
Cơn mất ngủ khổ đắng nó tới thắp sáng mấy ngọn nến
Tôi có nên chăng đem mấy bức thư tình trả về lại nước mực?
Tôi có nên chăng xé mấy tấm ảnh này?
Tôi giờ đây đọc thân thể mình
và lấy nỗi sầu lấp đầy cây nến của đêm dài hôm nay
Tôi hình dung ái tình của tôi
thở bằng những buồng phổi trong vạn vật
và nó tới chỗ tôi
như thơ
của bông hồng hay cát bụi
nói sẽ với mọi vật
và thì thầm cho vũ trụ hay tin
theo cách mà gió và mặt trời thường làm
khi chúng chia tách bầu ngực của tự nhiên
hoặc rót dòng mực của ngày
lên quyển sách của đất
Đoá hồng rời khỏi luống hoa
để gặp nàng
Mặt trời trần trụi
vào mùa thu, không gì ngoài một sợi mây quanh eo nàng
Đây là cách ái tình đi tới
khu làng này nơi tôi sinh ra