Cái chết của Joseph
Stalin vào tháng Ba 1953 và vụ ngừng bắn tại Triều-tiên
vài tháng sau đó là hai sự kiện mở đường cho mối quan hệ hữu hảo giữa Đông và
Tây mà trước đó vốn rất căng bức ở khắp nơi trên địa cầu. Chiến
tranh Triều-tiên nổ ra vào tháng Sáu năm 1950 đã thử thách
khả năng của quân đội Liên hợp quốc do Mĩ dẫn dắt trong việc chống lại quân đội
Trung-quốc và [Bắc] Triều-tiên do Xô-viết hậu thuẫn. Kể từ năm 1950, Trung-quốc
và ở chừng mực ít hơn là Xô-viết đã hỗ trợ quân lực Việt-nam Dân chủ Cộng hoà
chống lại quân của Liên hiệp Pháp,
do Mĩ hậu thuẫn. Khi Stalin qua đời và súng ngừng bắn ở Triều-tiên, giới lãnh
đạo mới trỗi lên ở Xô-viết đã tỏ bày tường minh rằng họ muốn giảm mối căng bức
cả ở châu Âu lẫn châu Á để tập trung vào những vấn dề kinh tế nội bộ. Hoà hoãn
là một cách để xúc tiến quá trình này. Đồng minh Trung-quốc của họ cũng có cùng
quan điểm này. Chiến tranh Triều-tiên đã cho thấy Bắc-kinh bị rút cạn nguồn
nguyên liệu lẫn nhân lực. Công cuộc tái cơ cấu triệt để về kinh tế và xã hội
theo đường hướng cộng sản, bao gồm cuộc cải cách ruộng đất đã làm đất nước này
suy kiệt. Bị Hoa-kì cô lập về đường ngoại giao, giới lãnh đạo Trung-quốc cũng
cảm thấy rằng một hội nghị quyền bính lớn ở châu Á sẽ cho phép họ có kết cuộc
được gia nhập dàn hợp tấu các quốc gia trên trường quốc tế. Xô-viết cũng đồng
thuận với ý đó.
Người Pháp và người Anh đồng ý rằng đó là
thời điểm chín muồi nhằm thuyên giảm mối căng bức trong hệ thống quốc tế. Năm
1953, tổng thống Pháp Joseph Laniel hiểu
rằng Pháp không thể chu cấp cho Chiến tranh Đông-dương được nữa khi xét đến
việc tạo dựng các mối cam kết quân sự với tuyến phòng thủ Tây Âu. Giữa năm
1953, Laniel điều Henri Navarre đến Đông-dương để tạo các điều kiện quân sự cần
thiết nhằm hướng đến việc kết thúc trong danh dự cuộc Chiến tranh Đông-dương
trên bàn đàm phán. Thuyên giảm mối căng bức với Đức là điều đầu tiên trong danh
sách các chủ đề cần bàn thảo, khi những bộ trưởng ngoại giao của Pháp, Anh
quốc, Xô-viết và Mĩ tề tựu ở Berlin vào đầu năm 1954. Tuy nhiên, tại Berlin, họ
đã quyết định rằng cuộc họp kế tiếp, tổ chức ở thủ đô Genève của Thuỵ-sĩ, sẽ
bàn thảo về hai điểm nóng toàn cầu trong hệ thống quốc tế, đều nằm ở châu
Á—Triều-tiên và Đông-dương.