G. K. Chesterton
Lãng mạn trong mưa
Các giai cấp trung lưu của nước Anh hiện đại hết sức mê cuồng
việc giặt giũ, và thường rất nhiệt thành chống rượu. Do đó tôi không thể hiểu tại
sao họ lại có chuyện họ công nhiên tỏ ra một điều thực bí ẩn là không ưa trời
mưa. Mưa, điều gợi hứng và đầy vui thích ấy, chắc chắn kết hợp được những phẩm
tính của hai lí tưởng này bằng một sự toàn bích lạ kì. Các nhà từ thiện háo hức
lập nên nhà tắm công cộng ở mọi nơi. Mưa rõ ràng là một nhà tắm công cộng; nó gần
như có thể được coi là hoạt động tắm chung nhiều người. Bề ngoài của những người
xuất hiện tươi mới từ cơn thanh lọc tự nhiên này có lẽ không được đánh bóng hoặc
không mang vẻ trang trọng; nhưng xét về chuyện đó, mấy ai có vẻ trang trọng khi
ra khỏi nhà tắm. Nhưng kế lược của cơn mưa tự nó là một kế lược về hoạt động gột
rửa rộng khắp. Nó hiện thực hoá giấc mộng của một chuyên viên vệ sinh bị loạn
trí: nó cọ sạch bầu trời. Chổi và giẻ lau khổng lồ của nó dường như tới được phần
nóc nhà đầy sao và những góc vũ trụ không-trăng-không-sao; nó là một hoạt động
lau chùi mỗi độ xuân về và mang tầm vũ trụ.
Nếu một người Anh thực sự mê tắm nước lạnh, y không được càu nhàu chuyện khí hậu xứ Anh như một nhà tắm nước lạnh. Trong những ngày này ta thường xuyên được bảo rằng ta nên từ bỏ mấy thứ nho nhỏ của riêng ta và hoà mình hưởng lấy những thiết chế xã hội chung và một cơ chế xã hội chung. Tôi đề xuất mưa là một thiết chế theo lối Xã hội chủ nghĩa hoàn toàn. Nó mặc kệ cái kiểu thanh nhã phôi pha nó đến nay đã xui khiến từng quý ông đi tắm vòi sen ở chốn riêng tư. Nó là màn tắm vòi sen tốt lành hơn, bởi lẽ nó công cộng và hướng cộng đồng, và, hay nhất là bởi lẽ người khác sẽ làm cái việc giật dây.