Showing posts with label Siegfried Sassoon. Show all posts
Showing posts with label Siegfried Sassoon. Show all posts

Thursday, March 14, 2024

Siegfried Sassoon - Người đời xướng hát

Người đời xướng hát

Người đời hốt nhiên oà lên xướng hát;
Và tôi đây niềm hoan khoái ắp đầy
Như đám chim ngục tù bỗng thấy mình tự tại,
Lượn bay mê mải ngang các vườn cây
Trắng bạch cùng bao cánh đồng thẫm xanh; đó - đó - rồi chẳng thấy đâu.

Người đời giọng họ hốt nhiên trổi cao;
Nghe chừng mĩ lệ tà dương khác gì:
Lòng tôi rung rinh theo nước mắt; và rợn ghê nào
Cũng giạt trôi đi . . . Ôi, nhưng Người đời
Thảy là chim; còn bài ca chẳng lấy một lời; xướng hát còn đó không bao giờ thôi.

Sunday, February 19, 2023

Siegfried Sassoon - Tử thương

Tử thương

Anh với khuôn mặt bệch ướt cùng đôi mắt bi ai
Vời gọi y tá đến hơn cả tiếng rên tiếng thở dài
Nhưng khàn khẽ gấp gảy trong tiếng anh bổng trầm
Từ giọng ảo não: anh đã gắng hết sức bình sinh.

Căn buồng sụp tối; mà anh hãy còn mãi rên xiết
Cất tiếng kêu với gọi ‘Dickie’. ‘Khốn kiếp đám Rừng cây!*
‘Đến giờ đi rồi. Chúa ơi, chuyện này ích chi đây?
Ta chẳng lo được đâu, và trời thì mưa mải miết.’

Lòng tự nhủ anh đã ở nơi nào; bỗng nghe tiếng anh gào la,
‘Chúng tỉa gớm quá! Ê Dickie, đừng nhào ra...
Tôi ngủ thiếp đi... Sáng ra anh đã chết rồi;
Và một Vết Thương Nhẹ nằm mỉm cười trên giường kia.