Tay-nắm-gõ
Có mấy kẻ họ trồng
vườn tược trên đầu mình
tóc chính là các lối mòn
đến các thành phố trắng màu và nhiều
nắng
viết với họ thật dễ
họ cứ nhắm đôi mắt lại
tức thì tuôn ra từ nơi vầng trán
hàng bao ảnh tượng
trí tưởng tượng trong tôi
chính là một mảnh ván
toàn bộ nhạc cụ tôi có
chỉ mỗi một thanh gỗ
tôi gõ lên tấm ván
và nó lên tiếng đáp lời tôi
có – có
không – không
kẻ khác thì chuông xanh vọng tiếng
rừng cây
chuông xanh vọng tiếng sông bể
tôi thì tay-nắm-gõ
từ mấy khu vườn không người gác
canh
tôi gõ lên tấm ván
và nó lên tiếng đáp
bằng bài thơ khô khốc nhuốm màu đạo
lí
có – có
không – không
— Zbigniew Herbert
Đoàn Duy chuyển ngữ từ bản Anh văn của Alissa Valles
Nguồn:
Zbigniew Herbert; A Knocker; The
Collected Poems: 1956–1998; Ecco, 2007.

No comments:
Post a Comment