Cớ sao từ khắc này đến thời cổ
lịch sử đảo hướng mà đi
Cớ sao vạn vật tuần hoàn ấy
quay lưng khỏi đường thời gian
Cớ sao các tin truyền xưa cổ
lại do bia đá tụng ngâm
Cớ sao đế quốc lại suy vong
như vừa tỉnh cơn mộng dài
Cớ sao máu chảy thành sông
lại trước việc đàm binh trên giấy
Cớ sao vẽ ngục tù trên đất
lại nhân danh tự do
Lẽ nào ngoài trời lại có trời
trong lời lại còn lời lặng thinh
điện thì có ái tình đoản mạch
Lẽ nào tuổi thanh xuân lên đường
như từng tờ trên lịch lưu lại
những dấu chân lui thoái
Lẽ nào bầy ngựa buổi đêm
bon chạy về tám phương
đến tận biên trời uống lấy ánh rạng đông
Lẽ nào giang sơn đổi sắc
cùng Trường thành trên giấy
cũng là Rồng Xanh mang ý thơ
Ai ở trong hàng các bậc thánh nhân
lại đọc ta trong tĩnh lặng
Ai từ mấy chuông gió thếp vàng
từ mấy ngọn roi máu đẫm
không ngớt hô gọi chúng ta
Ai dùng lời dối hình hài anh túc đỏ
chiếu rọi cõi đất mang mang
Ai đem đối thoại cửa cái cùng cửa sổ
bán cho ngọn gió lùa
Ai chỉ huy dàn nhạc mùa thu
hầu cưới cho cây cầu nhỏ
một ngọn đèn chài oán u
Đâu là chốn quê nhà
đặt để chiếc nôi cho kẻ tử
Đâu là bờ bên kia
cho thơ sải bước tới chung điểm
Đâu là cảnh hoà bình
cho tháng ngày phân phối trời xanh
Đâu là lịch sử
để người kể chuyện lập hồ sơ
Đâu là cách mạng
dùng bão dông gảy vào đường chân trời
Đâu là chân lí
lùng kiếm núi lửa nơi ngôn từ
Khi nào cưỡi Gió Đông mà đến
từ tách trà mới vừa pha
nếm vị ưu thương trong tiết xuân
Khi nào một tiếng huýt sáo kêu
để nửa đêm mở khoá
cả bầu trời đầy sao đương ho
Khi nào thả cho bồ câu bay đi
hầu cho quảng trường cự đại
thu nhỏ thành ấn chương không chữ
Khi nào từ cổng cung điện đóng kín
từ khe nứt của tháng năm
tràn vào tia sáng của cơn hồng thuỷ
— Bắc Đảo
Đoàn Duy chuyển ngữ từ bản Anh văn của
Jeffrey Yang
Nguồn:
Bei Dao; Prologue; Sidetracks
(bản dịch Anh văn của Jeffrey Yang); New Directions, 2024.

.jpg)
No comments:
Post a Comment