(Johnson 487/Franklin 474)
Mi yêu Chúa – mi không thấy đặng –
Mi viết cho Người – mọi ngày –
Một mẩu thư – lúc mi tỉnh thức –
Rồi sau đó trong Ngày.
Một bức Thư Dài dặc – mi nhớ dường bao –
Và vui thích dường nào khi thấy –
Nhưng rồi Nhà Người – cách chỉ một Bước –
Và Nhà Ta – chốn Thiên đàng – Mi sẽ thấy.
— Emily Dickinson
Đoàn Duy chuyển
ngữ
Nguồn:
Emily Dickinson; The Poems of Emily Dickinson (Thomas H. Johnson
biên tập); The Belknap Press, 1955.
-----
Đối
với thi sĩ thì thư là một hình thức quyền năng, cầu nguyện hoặc nghĩ đến Chúa tợ
như viết thư cho ngài vậy. Trong một bức thư vào đầu tháng Chín 1880, Emily
Dickinson có viết mấy câu nói về thư tín và văn tự:
"Cái
gì xui khiến bàn tay vốn được nhẹ nhàng đắp tạo, đặng cho nó đưa đẩy các hình dạng
đến với những con mắt ở cách một khoảng xa, mà đối với họ những hình dạng ấy có
cả một vùng sinh hoặc vùng tử? Ấy vậy không cây bút chì nào ngoài phố lại không
có quyền năng uy khiếp này, dù không ai bắt giữ nó. Một bức thư tha thiết là hoặc
phải nên là tờ trát tha sống hoặc tờ trát tuyên tử, bởi lẽ mỗi thời khắc còn là
gì khác ngoài một khẩu súng, vốn vô hại vì 'chưa lên nòng', nhưng hễ động tới
thì 'khai hoả'?"
(What
is it that instructs a hand lightly created, to impel shapes to eyes at a
distance, which for them have the whole area of life or of death? Yet not a
pencil in the street but has this awful power, though nobody arrests it. An
earnest letter is or should be life-warrant or death-warrant, for what is each
instant but a gun, harmless because "unloaded," but that touched
"goes off"?)
No comments:
Post a Comment