Czesław Miłosz
Tởm lợm (Disgust)
Chính
Józef Czapski kể tôi nghe câu chuyện này xảy ra hồi Cách mạng Nga. Trong một tiệm
ăn ở ga tàu hoả, có một người đàn ông đang ăn, một người trông biệt khác với
khung cảnh xung quanh nhờ vào lối vận y phục và cử chỉ, và đây hiển nhiên là
người thuộc giới trí thức tiền chiến. Ông ấy thu hút sự chú ý của một đám lưu
manh cũng đương ngồi ở tiệm. Chúng qua bàn ông ấy rồi bắt đầu chế giễu ông ấy,
sau cùng thì chúng còn nhổ vào xúp của ông ấy nữa. Người đàn ông này không làm
gì để tự vệ và cũng không gắng sức xua đi bọn côn đồ. Chuyện này diễn ra cả một
đỗi lâu. Đột nhiên ông ấy rút ra khỏi túi một khẩu súng lục, đưa nòng súng vào
miệng rồi tự bắn mình. Hẳn nhiên cái ông ta gặp phải ở đây chính là giọt nước
cuối cùng của một cái li vốn đã đầy tràn cảm giác gớm ghê trước cái xú lậu vốn
đã dấy lên trong lòng bấy lâu. Rõ ràng ông ta là người mong manh, được nuôi dạy
ở một chốn hoà nhã trước đây từng bảo vệ ông tránh được thực tại bị xử hung bạo
vốn được các thành phần hạ lưu chấp nhận là lẽ bình thường. Sự hung bạo và bỉ lậu
ấy đã vươn tới được bề mặt cùng với cuộc cách mạng và trở thành một phẩm chất của
đời sống Xô-viết.
Năm
1939, cư dân Wilno và Lwów bất thần khám phá ra vẻ xám xịt và xú lậu của đời sống
thế này. Tôi dám đánh liều mà đoán định rằng Stanislaw Ignacy Witkiewicz đã tự
sát không hẳn do nỗi khiếp sợ mà do cơn tởm lợm trước cái điều ông biết sẽ xảy
đến, cái mà ông đã miêu tả trong những chương sau cùng của quyển tiểu thuyết Pożegnanie
jesieni (Giã từ mùa thu). George Orwell, người chưa từng đọc Witkiewicz,
sau rốt đã tả đời sống thường nhật dưới sự cai trị của trật tự mới theo cùng một
cách ở trong quyển 1984: xám xịt, nhơ nhuốc, chán chường, đủ các mùi bay
ra từ mấy tiệm ăn rẻ tiền. Gọi cái loại mẫn cảm này là “mĩ cảm” thì chưa rốt
ráo. Tốt hơn ta nên ngẫm xem trong cuộc nhân sinh thì điều chi không thể cam chịu
được và ngẫm về cái sự quy tụ những điều này về một mối trong một số hoàn cảnh
nhất định. Từ đó dẫn đến một kết luận rằng bảo vệ con người là một sự cần thiết,
thậm chí, nếu cần, bằng cách gói họ lại trong một vỏ bọc của các ảo tưởng.