Máy cắt
Máy cắt đứng khựng, hai bận; quỳ xuống, tôi thấy
Con nhím gai kẹt khít vào lưỡi dao,
Chết tươi. Nó đã ở trong đám cỏ cao.
Tôi đã gặp nó dạo trước, còn cho nó ăn, một bận.
Giờ tôi cào nát cõi sống khuất kín ấy
Không sao chữa đặng. Đem chôn cất chẳng ích chi:
Sáng hôm sau tôi thức dậy còn nó thời không.
Ngày thứ nhất sau một cái chết, cảnh thiếu vắng mới
Vẫn luôn là như thế; ta phải nên biết giữ
Cho nhau, ta nên ân cần
Khi thời gian còn đó.
— Philip Larkin
Đoàn Duy chuyển ngữ
Nguồn:
Philip Larkin; The Mower; The Complete Poems of Philip Larkin;
Farrar, Straus and Giroux, 2012.

No comments:
Post a Comment