Đây
là một tấm ảnh chụp về tôi
Nó
đã được chụp cách đây ít lâu.
Thoạt
đầu nó tựa hồ như
bức
in
vấy
bẩn: nét nhoè rồi đốm xám
hoà
cùng với mặt giấy;
rồi,
khi bạn dòm
kĩ, bạn thấy ở bên tay trái chỗ góc
một
thứ giống như một nhánh cây: một phần cái cây
(nhựa
thơm hoặc vân sam) hiện ra
và,
sang phía phải, lên nửa chừng
cái
hẳn là một con dốc
thoải,
một nhà gỗ bé
Ở cảnh
nền sau có một cái hồ,
và
xa bên kia, dăm đồi thấp.
(Bức
ảnh này đã được chụp
cái
ngày sau khi tôi chìm chết.
Tôi
đương ở cái hồ, đương ở chính giữa
của
bức ảnh này, ngay bên dưới bề mặt nước.
Thật
là chuyện khó để nói ở đâu
cho
đích xác, hay để nói
tôi
lớn tôi nhỏ dường nào:
cái
hiệu ứng nước gây nên
lên
ánh sáng là sự bóp méo
nhưng
nếu bạn nhìn lâu một hồi
sau
cùng rốt tận
bạn
sẽ có thể nhìn thấy được tôi.)
|
This Is a Photograph of Me
It
was taken some time ago.
At
first it seems to be
a
smeared
print:
blurred lines and grey flecks
blended
with the paper;
then,
as you scan
it,
you see in the left-hand corner
a
thing that is like a branch: part of a tree
(balsam
or spruce) emerging
and,
to the right, halfway up
what
ought to be a gentle
slope,
a small frame house.
In
the background there is a lake,
and
beyond that, some low hills.
(The
photograph was taken
the
day after I drowned.
I
am in the lake, in the center
of
the picture, just under the surface.
It
is difficult to say where
precisely,
or to say
how
large or small I am:
the
effect of water
on
light is a distortion
but
if you look long enough,
eventually
you
will be able to see me.)
|
Saturday, November 9, 2019
Margaret Atwood - Đây là một tấm ảnh chụp về tôi
Saturday, September 28, 2019
Leigh Hunt - Cái chết của những đứa con nhỏ
Thursday, December 20, 2018
Mario Vargas Llosa - Niềm khoái cảm trống không của bóng đá
Thursday, April 12, 2018
Voltaire – Đối thoại thứ chín. Về cảnh huống nô lệ của tinh thần
Monday, February 5, 2018
Lydia Davis - Bọn chuột
Sài-gòn, 2018.02.05
Friday, February 2, 2018
Christopher Goscha – Historical Dictionary of the Indochina War (1945-1954) – Các hiệp định Genève
Friday, January 26, 2018
Ursula K. Le Guin - Những thư viện của tôi
Bài nói chuyện vào năm 1997 ở buổi ăn mừng việc trùng tu Thư viện Hạt Multnomah của Portland.
Một thư viện là một tâm
điểm, một chốn thiêng đối với một cộng đồng; và tính thiêng của nó nằm ở chỗ ai
cũng vào được, ở chỗ nó công cộng. Đó là chốn của mọi người. Tôi nhớ đến một số
thư viện, một cách sống động và đầy hân hoan, như là thư viện của tôi vậy
– những thành tố làm nên đoạn đường đời đẹp nhất của tôi.
Thư viện đầu tiên tôi biết rõ là cái nằm ở Saint Helena, California, thuở ấy còn là một thị trấn nhỏ, an bình và đậm chất Ý. Thư viện đó là loại thư viện nhỏ thuộc quỹ Carnegie, trát vữa trắng, lạnh mát và im lìm vào những buổi chiều tháng Tám đổ lửa lúc mẹ tôi để anh trai tôi và tôi ở đó trong khi bà ghé qua tiệm Guigni và tiệm Tosetti. Karl và tôi đi khắp căn phòng cho trẻ em, tựa như những quả phi đạn tầm chữ vậy. Sau khi anh em chúng tôi đọc hết mọi thứ, bao gồm cả mười ba quyển truyện phiêu lưu của một cậu bé thám tử mập, thì chúng tôi phải được phép đi vào Phía Người lớn. Việc đó thật khó đối với mấy vị thủ thư. Họ cảm thấy như họ đang lôi bọn nhóc tì chúng tôi vào một căn phòng đầy dục tình, chết chóc và đám người lớn quái lạ như Heathcliff và nhà Joad; và thực tế là họ đúng quái lạ. Bọn tôi hàm ơn rất mực.
