Saturday, November 16, 2024

Adélia Prado - Cơn sầu quyến rủ nó nháy mắt với tôi

Cơn sầu quyến rủ nó nháy mắt với tôi

Tôi đang kiếm thứ sầu nhất đời, thứ một khi tìm ra
sẽ chẳng bao giờ lạc mất, bởi nó sẽ theo tôi
trung thành hơn một con chó, bóng ma
của một con chó, cơn sầu không lời tả xiết.
Tôi có ba lựa chọn: đầu hết một người đàn ông,
hãy còn sống, gọi tôi đến bên giường
và cất giọng dịu êm mà rằng: 'Cầu nguyện cho anh được ngủ, nhé em?'
Hoặc, tôi mộng thấy mình đánh một thằng nhỏ. Tôi đánh và cứ đánh nó
đến khi rã cánh tay và nó thân bầm tím. Tôi đánh nó thêm nữa
rồi nó cười thành tiếng, không oán hờn, nó cười với tôi kẻ đánh nó.
Ở lựa chọn sau cuối (và tôi tự tạo ra nỗi ghê rợn này),
một nữ nhân ngư rít lên, gọi một người đàn ông đã chết
và rít xuyên đêm đến khi hừng sáng và y chẳng quay về
và ả cứ kêu đòi và giọng ả là của con người.
Nếu thế còn chưa đủ, thử xem cảnh này:
tôi nhắc thằng con lên, tay nắm chỗ nhạy cảm
và nó hôn lên má tôi.

— Adélia Prado

Friday, November 15, 2024

Adélia Prado - Những cái chết liên tiếp

Những cái chết liên tiếp

Khi chị tôi chết, tôi khóc thật nhiều
và nhanh nguôi ngoai. Tôi có váy mới
và bụi cây ngoài sân nơi tôi tồn tại.
Khi mẹ tôi chết, tôi nguôi ngoai lâu hơn.
Tôi phát hiện lòng mình rối bời:
bộ ngực tôi mang hình hai ngọn đồi nhỏ
và cả người tôi loã lồ,
tôi chéo hai tay ở ngực mỗi khi khóc.
Khi cha tôi chết, tôi chẳng thể nguôi ngoai trở lại.
Tôi lùng tìm mấy tấm ảnh cũ, ghé mấy người quen,
mấy người bà con, họ làm tôi nhớ đến cảnh ông nói chuyện,
cái cách ông bĩu môi ra và tỏ vẻ đoan chắc.
Tôi bắt chước theo tư thế ông
trong giấc ngủ sau cuối và lặp lại những lời
ông nói khi tôi chạm vào chân ông:
'Kệ đi, rồi sẽ ổn mà.'
Ai sẽ vỗ về tôi nguôi ngoai đây?
Bộ ngực tôi đã trọn vẹn
và bụi cây nơi tôi tồn tại
chính là bụi cây kí ức bập bùng lửa chân phương.

— Adélia Prado

Wednesday, November 13, 2024

Charles Simic - Gần như vô hình

Gần như vô hình

Ruồi yếu nhợt, đi từng bước, chậm nhọc nhằn
Trên bờ tường-chắn-mái hẹp và cao,
Băng ngang một dãy bao song cửa lớn
Hướng nhìn ra phía đường chân trời răng cưa

Rồi mặt trời lặn xa xa đàng đó
Dửng dưng trước cảnh khốn mi đương,
Xoay sang đâu cầu trợ khi cơn gió
Ào xộc tới từ con sông Hudson

Hăm hở quét qua làm mi ngã nhào
Khiến mi phải bò chẳng thể bay
Trên mặt đường mờ tỏ đàng dưới kia
Cùng bao kẻ sa cơ lâm vào vận rủi.

— Charles Simic

Wednesday, November 6, 2024

G. K. Chesterton - Lãng mạn trong mưa

G. K. Chesterton

Lãng mạn trong mưa


Các giai cấp trung lưu của nước Anh hiện đại hết sức mê cuồng việc giặt giũ, và thường rất nhiệt thành chống rượu. Do đó tôi không thể hiểu tại sao họ lại có chuyện họ công nhiên tỏ ra một điều thực bí ẩn là không ưa trời mưa. Mưa, điều gợi hứng và đầy vui thích ấy, chắc chắn kết hợp được những phẩm tính của hai lí tưởng này bằng một sự toàn bích lạ kì. Các nhà từ thiện háo hức lập nên nhà tắm công cộng ở mọi nơi. Mưa rõ ràng là một nhà tắm công cộng; nó gần như có thể được coi là hoạt động tắm chung nhiều người. Bề ngoài của những người xuất hiện tươi mới từ cơn thanh lọc tự nhiên này có lẽ không được đánh bóng hoặc không mang vẻ trang trọng; nhưng xét về chuyện đó, mấy ai có vẻ trang trọng khi ra khỏi nhà tắm. Nhưng kế lược của cơn mưa tự nó là một kế lược về hoạt động gột rửa rộng khắp. Nó hiện thực hoá giấc mộng của một chuyên viên vệ sinh bị loạn trí: nó cọ sạch bầu trời. Chổi và giẻ lau khổng lồ của nó dường như tới được phần nóc nhà đầy sao và những góc vũ trụ không-trăng-không-sao; nó là một hoạt động lau chùi mỗi độ xuân về và mang tầm vũ trụ.

Nếu một người Anh thực sự mê tắm nước lạnh, y không được càu nhàu chuyện khí hậu xứ Anh như một nhà tắm nước lạnh. Trong những ngày này ta thường xuyên được bảo rằng ta nên từ bỏ mấy thứ nho nhỏ của riêng ta và hoà mình hưởng lấy những thiết chế xã hội chung và một cơ chế xã hội chung. Tôi đề xuất mưa là một thiết chế theo lối Xã hội chủ nghĩa hoàn toàn. Nó mặc kệ cái kiểu thanh nhã phôi pha nó đến nay đã xui khiến từng quý ông đi tắm vòi sen ở chốn riêng tư. Nó là màn tắm vòi sen tốt lành hơn, bởi lẽ nó công cộng và hướng cộng đồng, và, hay nhất là bởi lẽ người khác sẽ làm cái việc giật dây.

Sunday, November 3, 2024

Emily Dickinson - [Vừa vặn tầm tay tôi!]

Vừa vặn tầm tay tôi!
Chăng hay tôi chạm tới!
Thử sức cách ấy rồi!
Thung thăng qua làng mạc—
Khẽ thung thăng rời xa!
Vạt đổng thảo giấu mình
Âm thầm trong nội cỏ—
Tay gắng gỏi quá muộn
Một giờ trước, qua đây!

— Emily Dickinson

     Bản Việt dịch của Hồ Thị Ngọc Trang

Thursday, October 31, 2024

Francisco A. de Icaza - Vàng óng

Vàng óng

Bên dưới sắc vàng ạnh trời chiều,
phía trên đồng lúa mì vàng óng,
cối xay gió chầm chậm quay
mấy cánh quạt lởm chởm.

Phía trên đồng lúa mì vàng óng
nó xúc lên rồi đổ
từ trời cao xuống đời
cả bãi chiều minh mông.

— Francisco A. de Icaza

Friday, October 25, 2024

António Lobo Antunes - Hai người chúng ta ở đây lắng nghe mưa

António Lobo Antunes

Hai người chúng ta ở đây lắng nghe mưa

 

Tháng Mười Một là một tháng khó chịu: đó là tháng mà mẹ em chết và chúng ta mất đi con chó. Với mẹ em thì chúng ta cũng đã trông chờ chuyện đó ít nhiều, khi nhìn đến tuổi và bệnh tiểu đường của bà. Bác sĩ bảo chúng ta rằng

- Nhớ giữ cho bà cụ luôn ấm